“Ân…” Chu Nguyệt Nhi gật đầu, nhưng lệ vẫn chảy ròng ròng không ngừng. Đầu trĩu xuống, nhưng trong lòng nghĩ trăm chuyện, ánh mắt vừa rồi Phượng Cô nhìn Vãn Thanh thật bất thường.

Ánh mắt này, đan xen một loại cảm xúc, vừa yêu, vừa hận.

“Ta đưa ngươi về phòng nghỉ ngơi, ngủ một giấc, tỉnh ngủ sẽ cảm giác tốt hơn.” Phượng Cô ôn nhu nói.

“Không! Ta muốn ở lại đây chờ Nhu Nhi tỉnh lại, nàng mất đi hài nhi, trong lòng chắc chắn rất đau khổ, nếu tỉnh dậy không có ai bên cạnh, ta sợ nàng sẽ khó chịu nổi.” Chu Nguyệt Nhi lả lướt nói, trong mắt ngập những nước, ôn nhu lương thiện vô cùng. (Kún thề, muốn ói quá rồi.)

“Ngươi cũng mệt mỏi rồi, đi nghỉ ngơi một lúc đi, đã có nô tỳ canh chừng rồi, tỉnh lại sẽ có người đến báo.” Phượng Cô lại nói, khẽ than nhỏ một phen, tay nhẹ nhàng giúp nàng ta lau nước mắt: “Đừng… khóc nữa, khóc không tốt cho mắt.”

Kỳ thật trong tim hắn cũng đang thập phần loạn nhịp, sự việc hôm nay, thoạt nhìn không hề đơn giản, một người đang yên ổn, sao lại rơi xuống liền chứ?

Hắn vừa hỏi tiểu nha hoàn hầu hạ bên Chu Nhu Nhi, nói lúc ấy chỉ có Thượng Quan Vãn Thanh ở bên cạnh nàng ta, nếu như vậy, chỉ có Thượng Quan Vãn Thanh là điểm nghi ngờ lớn nhất.

Nhưng trong lòng hắn, lại mơ hồ rằng không phải, hắn cảm giác được nàng không phải là loại người làm những chuyện như vậy, nhưng phải có điều gì mới có thể khiến hắn tin nàng được đây?

Kỳ thực, đối với nàng, đầu óc hắn rất phức tạp, ngay từ đầu, hắn rất chán ghét một nữ tử lớn lên không đẹp, lại lợi dụng quan hệ để lấy hắn.

Lấy là vì nàng là người có tâm kế, một nử tử kiêu ngạo, nhưng dần dần mới phát hiện, nàng không phải dạng nữ tử như thế. Hắn càng lúc càng mâu thuẫn!

Vừa rồi, lúc nàng xoay người hướng ánh mắt về hắn, trong lòng hắn thập phần bất an, như có một cái gì đó rời hắn đi, đưa tay ra níu lại, mà níu hoài không nổi.

“Cô, ngươi làm sao vậy?” Chu Nguyệt Nhi thấy Phượng Cô đột nhiên ngẩn người, cảm thấy thập phần kỳ quái, mơ hồ sợ hãi, nhẹ nhàng lôi kéo.

Phượng Cô bị nàng lôi kéo, hoàn hồn, nhẹ nhàng lay động, gạt những ý nghĩ kỳ quái trong đầu sang một bên: “Không có gì!” Không muốn nhiều lời, Phượng Cô chỉ lạnh lùng thốt một câu.

Chu Nguyệt Nhi không hiểu, nhưng cũng không dám hỏi, chỉ dám nhỏ nhẹ: “Cô, ngươi đi nghỉ trước đi! Ta ngồi trông Nhu Nhi, chờ nàng tỉnh lại.”

“Nếu không có việc gì thì ta đi trước, nàng cũng nghỉ đi.” Phượng Cô lạnh nhạt nói, Chu Nguyệt Nhi không phải là kẻ có gan tự sát. Nhiều lắm là đau đớn một chút thôi.

“Ân” Chu Nguyệt Nhi ngoan ngoãn đáp.

Phượng Cô thấy nàng kiên trì, cũng không còn nói thêm nữa, đại hội võ lâm tới gần, rất nhiều chuyện chờ hắn chuẩn bị, lần này đây, hắn nhất định phải đi lên vị trí minh chủ.

….

Tối đêm, mặt trời chiều đã về phía tây, ánh dương đỏ ấm áp chiếu khắp nhà, Chu Nhi Nhi lúc này mới từ từ tỉnh lại, hai mắt vô thần nhìn về trước, mắt ngập nước.

Trong miệng thì thào: “Hài tử của ta… hài tử của ta… hài tử của ta.”

Chu Nguyệt Nhi vội vàng bước đến, mặt đầy yêu thương khuyên nhủ: “Nhu Nhi muội muội, ngươi không sao chớ?”

Chu Nguyệt Nhi nói như khẳng định, Chu Nhu Nhi như không tin vào tai, lẳng lặng nhìn ra phía trước, sau đó, nước mắt, theo khóe mắt chậm rãi chảy xuống, hài nhi của nàng, đã không còn nữa, chẳng những đó là cốt nhục của nàng mà còn là hạnh phúc tương lai, là tất cả hy vọng, không thể ngờ, không thể nghĩ đã không còn gì… Bạn đang đọc truyện được copy tại

“Nhu Nhi, ngươi còn trẻ tuổi, hài tử còn có thể có lại được, ngươi không nên quá đau lòng, như vậy sẽ làm bị thương thân thể.” Chu Nguyệt Nhi mềm mại khuyên nhủ, vẻ mặt lương thiện, thiết tha.

“Tỷ! Là có người hại ta, ta không phải tự dưng ngã xuống nước!” Chu Nhu Nhi đột nhiên hung hăng nói, trong mắt ngập hận ý, làm cho người khác sợ toát mồ hôi sống lưng.

“Có người làm hại? Nhu Nhi, ngươi nói cái gì?” Chu Nguyệt Nhi kinh hô: “Là ai mà lòng dạ độc ác như thế! Tại sao lại đả thương ngươi?”

Đột nhiên nàng ta hạ thấp giọng xuống: “Chẳng lẽ là… chẳng lẽ là… Thượng Quan Vãn Thanh? Là nàng ta đẩy ngươi xuống nước?”

“Ta không phải là bị đẩy xuống nước, mà là bị người đánh sau lưng mới có thể rơi xuống nước, bất quá cũng có thể là nàng.” Chu Nhu Nhi hận ý đầy mình nói: “Nàng nguyên bổn có thể được gả tới Phượng gia là chính thất, vì chuyện kia mà chỉ có thể là thiếp, chắc chắn rất hận ta, bởi vì ta là chính thất, mà nàng chỉ là tiểu thiếp, hơn nữa từ khi được gả về Phượng gia không hề được phu quân sủng ái, phu quân ngay cả liếc mắt nhìn nàng cũng không hề, chắc chắn rất hận, nên mới có ý giết hại ta thế! Đúng! Nhất định là nàng! Nàng ta chính là người ra tay!”

Chu Nguyệt Nhi khẽ dấu đi khóe miệng thoáng cong lên, man trá, giảo hoạt rồi lại như thể vô tội: “Không lẽ lại như thế! Thượng Quan Vãn Thanh là tiểu thư con nhà danh giá, xuất thân dòng dõi thư hương, hơn nữa thoạt nhìn là người lạnh lùng nhưng không phải là loại người ấy chứ?”

“Tiểu thư danh giá? Dòng dõi thư hương? Người như thế mới giỏi ngụy trang, mặt ngoài lương thiện, nội tâm ác độc! Hài tử của ta… Hài tử của ta đã bị nàng giết…” Chỉ nói được vài câu, Chu Nhu Nhi liền nhận định trong lòng Vãn Thanh chính là hung thủ, nàng vô cùng oán hận, nước mắt lại bắt đầu chảy ra.

“Ta vẫn không tin nàng lại là loại ngươi đó?” Chu Nguyệt Nhi vẫn mở miệng nói như cũ. (Mèo giả khóc chuột ạ)

Chu Nhu Nhi cười lạnh: “Tỷ, trừ nàng ta ra, còn ai vào đây? Chỉ có nàng ta, nàng chỉ là tiểu thiếp, không được sủng ái, sợ ta độc chiếm sủng ái của phu quân cho nên nhẫn tâm hãm hại. Ngay cả hài tử của ta cũng không chịu buông tha. Nữ tử hồ ly, rắn rết này! Nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo. Thượng Quan Vãn Thanh, mặt ngoài xem ra ôn lương vô hại, kỳ thật độc ác hơn người, đọc sách, chỉ để hại người.”

Bzkpg6wObI0UOZ5w / + XsCXNdBNcy4UmukOdavntb / O7Q + XwYs2fl3wej3KNTKC1QuTMxqprLyELAd5Qvy1nJJJl / STc1MdqhE + LDvmBfl350Iiy4VfSeSkWZfRB + nefwk + DIKVhhhf1UK9iM8 / 5 / KhtBAbhxYx5lOiHKGMsnJo + 1 u / lmC7Bd9eUBl / khB0HGttXJmZkr5vSyGAPUgaQ4p0NG8BjKHfX8Mb0 / Gk2muQS8VknZVqnmnc + hgMoWeIvE0MbHStI / jCyvpdnoIEN3kfLbOk4o8Kz9YaJ1 / QdHX9uOQHWgk5bt9ckEXkKTSwzVZtdcBJnu4AFchzN73 / Ja9uySMw2MXaLXzcJKRn8Q9K4NltWMjJh4mkMSH70 + z5bYj + 2 mKjjTH3UeBSSvAnZcD / pVnHcgD / RbajG5zAj86NHqeYl5wmpCs1w0xbLyCCCx1kVIudDa / n9cixHNO0 + REnwL1r8CHlYEIrM6kAf6f7KWK5IdViauKU6MgfI1eep4GhAQsKuyGhpnxzNAOyJ4Y2G2Na5l0FYbN2GuMdsn8rQsiEgvcVS6zwe0isYLE9n + O5AkyFhtKRdgjr3eN + PoPGcoBQ6VoTZUMYMKbgzY3Cf0y54v8iFkVI9gB76zMTL9mL0AQkm1k5vvKQYe3HSEyglQm2DPqRuTvleTPFjDeQWWtwlkYYUY9I / 2YH kHD5V + OxPxOlKvizpkCy61vKiyKh4ErrmCMdJpdjltFW3QY63rRvWr64rYfQyBarWqWbFKDCloGDq5YF7h1C / 4NJA on4tnFmFwr4uSBRuInsz9idof / 6 g4gXVHzBO57xtcRIZeipaP8GpiTtUocLDcOkaVz1DWImGhd5Bq43CvtKmdXAtfVb7f1TPNEg8CFQNUyVY2tYpquSrueBwBIYMe4ewKkEsme9HbfWdUmPWHbpG1IoaKHzV6RNKLEVA0sWR8g / fwcGgg / + LJ1kuT1aL6y9QTYX3ixx9GcwJod / VaIEFX + xZgvSfBYYmXJ8i1 + qqFhiLxHyU1HxJRFAF1Pt8iBRSAF + lw9iZ4DX8tM1ZvkC4TZFk0qzSUsQoXrfZTyL0A7PE / p3M2NP0aSI / TxfTSmEdicI4u2TXUn3JL9l9Edsk29OSQTmOe3lCHixKyxQ2I61XbVafugqru8atpr + rWHI94WfF32vaQA96AOBuvbVQ + b7alV6CMwCZD2AXxqcq31aS7hlZXTDF0vSeFJ / 5 + E2Xz + fJbTgxJmqbL5r + J + 7 jW7ozqo7n8Zn5pkv0oySGdxxEv1eg / y6OiVCvreXFDgE3VMwhey47OCG7muy / YMqnRRZncqkjI9xgOXtlqROboJLfRll4GLjTVwvENiogBkzNUcXTeszpWVRjjX8FiagNGb9vky9Hq1fnTKXq / + 1 kiQGFQE5eBbcG / dgHQRUAK + gE9l55BAjbEjpbsYIYyQonJfzYWd + bmQds6xeI2A4g3pkCCU9yVYQRWOUy5uAe6qAUM / WhLsKSIxFUWNGWF4eJvFBJJ63lZeIHQ28V7tJ9jh5VAUP2 / GzZLc9 / DrvX / PpWMoKVJXZVZYj1Ox4aQPGf / xVUMz2DGcSPMl7oJCZWHTErSijfXHsjEGT4 + s6MA3B6L4grLz3cl7e7d849I9Kh1GZTM3Jieb8KCF1TKO7 + 7 dvCj6I6VQXI7Y0oU2M / Pd3CsH9N4Rq1lj2ch + 78Y aPvxs8mMjsidy9s / FtpiTEgSbHx40TOxVFkKl + 6 aHYJ4SGdTeAHukUHLYkh0v3jhwk6Yd4Q1CR1LP + ZrgbD4mbIjfTvDQ3Tc67YLMAcbM + NXnySwSVX141FRShZVrrmUI8m2udA4H + 6 pKDaMc6Ay652icAX3N0CWjNCMvoXECQKqhU86tMZcBZmpvjz0x / Cc6ru3VHrGOusR + 05 nohti / Z3kcCdy5sixkuaf + 6 ckQWesyN5Kp8YoHOuuqH0XEMx00ihwIi0x + 0S myZucLep2bfaJg / q8jHyru2duRV3jfqw9k2rVgWHgWTRkFKK0QR4GpiF4H0hD3HPey + laCIojWFUz8R46SFYNdsiUV4PYxJXkjYJHntFH8ZLvbeM7zgFTyIpZujXVfXkErnvDple2IpdiabuZn7bAVz5e46JpPSp5lS / 7RH9 ARFVCv4SiEWEtwLtQqxcpFsBonMnxftggWmvNzttpEFSUJ / SDUqmqMkfwLFwkvJEnKMCBk2xk59N4Grc4mpck5eZKWQhwepCxNszDHTvo7ZncEfGF6rMOVcg2ONVoVl734Llr7NXH8swAZP2zwdl5SWTc1axH2tKbWMqsCv2bNID + 0 f3RMnD2lsVfWBnDKgQdl + hHrFW6JbNfs / LImpDn5tc67mTeUA5eRwmiD5fPoRyZFMKdQCdQqtLpztOJQqx7DABLhn3yAjuioG5U + lwR6JLx71IdxH4DVo9MdWbXmpJ8RuO1dCAdgEAwy + 4KO + sZwi9jPd + 4 z7qgrIeQu7hkjtHlxsBgDHawdR64DW5a6l2OqzKLzPQDPGuIhY0Sbb0J1fT7WEV3 / R1PCx95hri3R2ZBAgumBzZTl8oHtGqMfGhefW40eFQGFB9PSLLWiZ8JqxEzJxhylezdDHcfCN / BUNws5UIOcTaEFKWXOppT3G5PsU1DZCkF9EPRq / 6 dsX9n2VuO1JsK1Bc + Msaxls9crFYkECrq1 + fQ3 + + ugjuw / erhb5FKiUueeNxcNVLla9of7ACAKo6ilknHGstlKawNy2GaSd9ZmfAQ1qYhFueu0vdgtiiuYaUAVGm7PQdyP0iF / lpJMZEtQX4Gu / W826jnCBgAzc5yUxrXP6kkpWF9XCwI1axMoapiK1gLJohA9G4 / 4H iu68 / 13SC1 DFON / yCjnhPapHH96UIwecIora9AssgFNV8 + 1DZ f6nX5UpKr / e9Hg2y98OddmplOTe8Q00nlyXEKGpunbqLOwgyLIupFWvwM + RyQWuz + 1E15 + bdrzhNsos9gBlt8r26X + ct / IJOR2xfLkM3iizPhbcjEijvRUXjnkWcDOk4taJ / xJHSf52s / J7poT + 9T3 pd / uoWGCid / 0 zZD2GisduEM5MmJmr / NlHVDf8DVXTEeC / Mjj / m + oYccEzuNXSmU8rak37hFVHkXEajxlrtNhjDX6rYs + / c2xMWtTWejBj4dI1P0gIw8fzeN5rYBLPAj7wiM6nxVdzGzLszqiXAKVyUJN6FB + CKZYOXCr782VzeSW9SYattOrb44OFtMfA1LN617IWM + 7 kzNOidS0rGr9ih / MV9NQ71OvD0tcFJffsapEE / TFZ6WzTPdts29Q2ySpwK5hAqAIz6FXGuxA + YgoQp5I8zPgqXDZSgyn2HLta4WYpFLEdbjlA3hGpxPOHZTVrMicM + kCk / ZM4cji9noxPrEP85SqPoRAVeC + TRj6eVsEVX5FmU3mNUASHHcZIQwemMOu / q0Bjp / dLdEBF0zS6 + Ds2x + jnn1zkNT8uZZ3ZLhtLL4kPEsGyjSKyFof6 + rsNAgidaoDTbpOd / icj / lKOv75Q4tw8zRMDKWM7TUZlNmpi1GJN4TTCTYtxUMGK641NT3ReOKUlCJDFh00oS6gBgE2IjlJknOdUMuWOTqVY26RPF1QeIJM9H9qMW + ItTutT / FUVdDKyMzEj9K5Nqf9KE0gUke + ocQaV + wiZtRXTroUbcRGHGGYrT02Uzh0kdPZGtPIAWNrDbMI5Th0XyKsRi0LeNRpyDDPyFWnUEEgk7I6sfrrYPM26TWzWlFiXVDrkMGFgBvtzse + rj18IwEgupJIEPVsPemZXfYzWM6Pdu9jTtEZYJpBPa4l7CO3RmMRLXXBbMY3Zb3pxVW49 / Oe5hM7VCmxPfx7hNtr / lFqxBKpivzhnbHEgxLs70Q2PkewZban / Gjg + 69QC lCB1no3u65a9uQYZVBG + aBHtA77x4F + xRAmon8U8qyvIYa7tXSpjwDy / 9 pH4US + DLafbvUD / g5YHHaKMsQl1l4ef7l7zbTn0xgwGGXeY / CuNeSfqwXWxQWFWTuPgc4RYDrmvYyCGVVIbwJW / Ier1yJSVE + qagd0uTGCayu / BIiTKKQ44qgfLoEzFiy67dOthO9Y5X9Llf28f4nVNWAA4zmnr4iTIVP6nFVj / Bke1x7 + lkAAP415uBqGrphHdMB4AUl7eB6Xnl9Gu8sY7YN6HyW0TvcC6PEAZ + YaK / NQbqnQn + / QFF9B179TevdSAKj3VMpPHCO82qDxXdtCngrYtR9CmezCGH19OA5ARi74MhFhD1qYSBNQyHI0s9eSEUtTxOYJ5LSk + AjBRuB5t1O7EhFo7bB1GkKJ6 / xgFCuSY / 4×8 gMuxeJH8AmIcAK6wdaE4enPkm0n8H8qDvomdSNe2BcPV0izlJ51A + bfNYpAN1dm68HM1TxEamz0SDM7xk / np3Q4M2HlFryd6C1IwXD8VaC1lPAvqFVo5taZKC8P8hbIANkuZGc6WnAzzAQg6hRlhPlJZ / C6m9I / dIFcR2LNG / 7MLB8 IsBeCUCv2Xtbgf7HR3 / yC / C / 2D pRNamYuZj3ktwUqY + si1TvBSfl7hMpM3yO3SJv + 19 zDZ + 3 pne6P1fBRNl1PkZ8lJJbmjAg + y7ZCajlBMQRsA4m / v0KYL5k8TB54bG9HMwxduogt9MOAu6sESwRCUPxMZadutvuh1YQ24UPGoYw7n8jekixV3Jj / EwxQBpCPrjDsf8gos + P / zmzLd / ygZe36FL43cdG2ovsmaigFb + tz4KXbNGUoGw9lkEnFQN4Wtv0mF2iPDUd1nh / HXm / 4MXY aEILxtpB4xGx56tQpe4wDl3zHgMXbHuzCk3DSQc8WLIcy + 4 wIc + JdC9dCa8wUkrshIw4MauhcKwC6g2NHlUdorRBcrRu + FQOI6US + pPScYfleDyCmb1OH9VntdLEi1FROqmoPxRc4uINuA1v + FLbdMdLEWilUmwWLEv + LU7lhpHuKjqmUBHJuJGDzyN5ny / GXOL1 / F5ItYaGoUTbr / Mj + YNVoPrJADczQt5iCYkirMO3q4Y0hfT4ku4LgOLXCvswbFSdK83 / 6 fokXQcfablKmCipORA / HQNsBUJK8otUk64d5Iz0LtbmM / l1JzWs64ze5gDpP4OAsRIISj7izczQxliH5i63cGQVenL3tB + IwtrDIxiZPS2tt2wH9rgFl5dt1YeJi + nVg5EXLTeRf6ZZG / ya5YcQUbw56zqUwn9E8nGkOF7FT95rDSk00vKNau5UX + wVacbTHG7hiVja7omsQlK33CbGxhDJXsKrK2SnRB + 2 qZmEnig6jjGPOHHQ6VdPsLogiyGRcF1zFMkUeP0hDZQ3yTD0KEniK5WbI / ccCpA7 / 2 i0VpHjnPgriVZctaSQ7snWZ8uyNpCbPHbRz5CvRfJXDX1 / mBMts7XUPeDjE4wULftp2OROnCXKXgIuQNBNvYruu20f40CiNyXnZk2jFt8s94x / BE3XOJjxZ4Nb + zRJAZZAJ + mnBPLF5olr7S8gRf1M + VZctSQ9TgaPOlBeJ0u / rsLQu8X / VhZYQZX5t + lJtTO3pi3Mlg + Z / tqZo0lm5gz2QUq + ZmyWUd0tCuuZiT / 5 cHceahqv8kPJeKiW / zjev76z + 8S eLScMNCzVMjstJaD9eKUs6pKbg5IjXcHdSYbzTCAGavjq / WcIFoNG5JeuJcDPU75ri / ZyTScoZNgH / gPxh18lEyX9Bvws5Kb7qQS + bKoPv7T + f3r4fMeWcA / pqS5DutHlKCdRVISwhzCLmivgNpnDEvBj2eL / coUTS1rSsOpHtRUFNKlKSJrlf6pNzzcBiygEkcVorlT3gB6lNbOPoKZOQxnUSHQg3jayrAY9yXmgydfeLoYgPgVECHIFCtqE2kiPlx92ne6G6rDZZvnN4Y2ql4gLH7ufvBueFI9Sog0NbJtFlvoc0g7Rg3J5JzJ4VbNh9fQqk5Y + NCRDkQCQLuYjJ5pIY8xNw9Odu4sGkbg7qrWsosYgQ9 / KhyPzfpWOMthdcfl8c8T8r / qst + mOEIOtIRjyMq + tscec2Tt16Fd4zgpfY5F4SYIT0KUjTU109tzqnTYKNp8ESexOK9anynVEL4e6hiaZMEgRK9BP3iflSmniNU3K + HX4gXBvU1D5G9yYlb33HhPnLo3Nmx51ZMf6wHO6peJi4gmB23N7oIcVc9oTGMDGqIaaAUcBeeAmSL5Gl / d5CAXGIYVRSl2xFksiED + L5j30dH85w + 5PP a / 206UYH taMjlbvQw1J9IBeO52eNJukARxjwUOrEg + yHsGVdEDE81vvXm5L4z2MP8zyJspKFltP59QBXGUV + / 7 fA / 5 uVnBlJv / Ba4DIC3warP0tCuUVGNCRSYabmBn5Xd8Q6Y5gBvgjx7SnGKvak1ZlJP4YCnBVc8c1bnJW / Lj5txdmYETm + 41DAY + mrSa6fI6ebewQPR1NizuOhOuFAgVw5RgeW5rGa9quAR92ksTLcg6gO6XmhRp7e + vrGB3b2VHttZtTWTaJFDi2sXwZNv0Dkm / fuux0DqLYUwQymqkGyv1pt4xCXcvVOGPIlZM5IhAIyYwCgPXN + ldWcAwO9 / lgQWsjCv2ITTAPPV + JZvuP7VzFRW7sW8rMv7wGghLW3Y7jEUiS6Uvg2n7ORwgdBoIf0FGI4Nr0jNV9E5TlKL5UegoCtxXNoEzW3s4 + bhL6HaUoe8fgnJbi + RFRxTFZ8H + F / hhHAwmlqSQbYty2WVAEGtrntoMu86GZ + HrTcnVq4dsY + uoMTVIIk0tvcqKi0cdrdCcXZNgPpeUJOUefMzd1DJ2MNQcAZGRwLVI + A5OUv0 + xXAjRWsWyHs9tcvRuuczc8ZyVp08WsLU6

Ánh mắt Phượng Cô phức tạp nhìn bóng lưng Vãn Thanh gầy yếu, hiu quạnh xa dần rồi mới quay mắt bước tới giúp Nguyệt Nhi đứng lên: “Đứng lên đi! Đừng khóc nữa… khóc nhiều sẽ hại tới sức khỏe!””Ân…” Chu Nguyệt Nhi gật đầu, nhưng lệ vẫn chảy ròng ròng không ngừng. Đầu trĩu xuống, nhưng trong lòng nghĩ trăm chuyện, ánh mắt vừa rồi Phượng Cô nhìn Vãn Thanh thật bất thường.Ánh mắt này, đan xen một loại cảm xúc, vừa yêu, vừa hận.”Ta đưa ngươi về phòng nghỉ ngơi, ngủ một giấc, tỉnh ngủ sẽ cảm giác tốt hơn.” Phượng Cô ôn nhu nói.”Không! Ta muốn ở lại đây chờ Nhu Nhi tỉnh lại, nàng mất đi hài nhi, trong lòng chắc chắn rất đau khổ, nếu tỉnh dậy không có ai bên cạnh, ta sợ nàng sẽ khó chịu nổi.” Chu Nguyệt Nhi lả lướt nói, trong mắt ngập những nước, ôn nhu lương thiện vô cùng. (Kún thề, muốn ói quá rồi.)”Ngươi cũng mệt mỏi rồi, đi nghỉ ngơi một lúc đi, đã có nô tỳ canh chừng rồi, tỉnh lại sẽ có người đến báo.” Phượng Cô lại nói, khẽ than nhỏ một phen, tay nhẹ nhàng giúp nàng ta lau nước mắt: “Đừng… khóc nữa, khóc không tốt cho mắt.”Kỳ thật trong tim hắn cũng đang thập phần loạn nhịp, sự việc hôm nay, thoạt nhìn không hề đơn giản, một người đang yên ổn, sao lại rơi xuống liền chứ?Hắn vừa hỏi tiểu nha hoàn hầu hạ bên Chu Nhu Nhi, nói lúc ấy chỉ có Thượng Quan Vãn Thanh ở bên cạnh nàng ta, nếu như vậy, chỉ có Thượng Quan Vãn Thanh là điểm nghi ngờ lớn nhất.Nhưng trong lòng hắn, lại mơ hồ rằng không phải, hắn cảm giác được nàng không phải là loại người làm những chuyện như vậy, nhưng phải có điều gì mới có thể khiến hắn tin nàng được đây?Kỳ thực, đối với nàng, đầu óc hắn rất phức tạp, ngay từ đầu, hắn rất chán ghét một nữ tử lớn lên không đẹp, lại lợi dụng quan hệ để lấy hắn.Lấy là vì nàng là người có tâm kế, một nử tử kiêu ngạo, nhưng dần dần mới phát hiện, nàng không phải dạng nữ tử như thế. Hắn càng lúc càng mâu thuẫn!Vừa rồi, lúc nàng xoay người hướng ánh mắt về hắn, trong lòng hắn thập phần bất an, như có một cái gì đó rời hắn đi, đưa tay ra níu lại, mà níu hoài không nổi.”Cô, ngươi làm sao vậy?” Chu Nguyệt Nhi thấy Phượng Cô đột nhiên ngẩn người, cảm thấy thập phần kỳ quái, mơ hồ sợ hãi, nhẹ nhàng lôi kéo.Phượng Cô bị nàng lôi kéo, hoàn hồn, nhẹ nhàng lay động, gạt những ý nghĩ kỳ quái trong đầu sang một bên: “Không có gì!” Không muốn nhiều lời, Phượng Cô chỉ lạnh lùng thốt một câu.Chu Nguyệt Nhi không hiểu, nhưng cũng không dám hỏi, chỉ dám nhỏ nhẹ: “Cô, ngươi đi nghỉ trước đi! Ta ngồi trông Nhu Nhi, chờ nàng tỉnh lại.””Nếu không có việc gì thì ta đi trước, nàng cũng nghỉ đi.” Phượng Cô lạnh nhạt nói, Chu Nguyệt Nhi không phải là kẻ có gan tự sát. Nhiều lắm là đau đớn một chút thôi.”Ân” Chu Nguyệt Nhi ngoan ngoãn đáp.Phượng Cô thấy nàng kiên trì, cũng không còn nói thêm nữa, đại hội võ lâm tới gần, rất nhiều chuyện chờ hắn chuẩn bị, lần này đây, hắn nhất định phải đi lên vị trí minh chủ.….Tối đêm, mặt trời chiều đã về phía tây, ánh dương đỏ ấm áp chiếu khắp nhà, Chu Nhi Nhi lúc này mới từ từ tỉnh lại, hai mắt vô thần nhìn về trước, mắt ngập nước.Trong miệng thì thào: “Hài tử của ta… hài tử của ta… hài tử của ta.”Chu Nguyệt Nhi vội vàng bước đến, mặt đầy yêu thương khuyên nhủ: “Nhu Nhi muội muội, ngươi không sao chớ?”Chu Nguyệt Nhi nói như khẳng định, Chu Nhu Nhi như không tin vào tai, lẳng lặng nhìn ra phía trước, sau đó, nước mắt, theo khóe mắt chậm rãi chảy xuống, hài nhi của nàng, đã không còn nữa, chẳng những đó là cốt nhục của nàng mà còn là hạnh phúc tương lai, là tất cả hy vọng, không thể ngờ, không thể nghĩ đã không còn gì… Bạn đang đọc truyện được copy tại”Nhu Nhi, ngươi còn trẻ tuổi, hài tử còn có thể có lại được, ngươi không nên quá đau lòng, như vậy sẽ làm bị thương thân thể.” Chu Nguyệt Nhi mềm mại khuyên nhủ, vẻ mặt lương thiện, thiết tha.”Tỷ! Là có người hại ta, ta không phải tự dưng ngã xuống nước!” Chu Nhu Nhi đột nhiên hung hăng nói, trong mắt ngập hận ý, làm cho người khác sợ toát mồ hôi sống lưng.”Có người làm hại? Nhu Nhi, ngươi nói cái gì?” Chu Nguyệt Nhi kinh hô: “Là ai mà lòng dạ độc ác như thế! Tại sao lại đả thương ngươi?”Đột nhiên nàng ta hạ thấp giọng xuống: “Chẳng lẽ là… chẳng lẽ là… Thượng Quan Vãn Thanh? Là nàng ta đẩy ngươi xuống nước?””Ta không phải là bị đẩy xuống nước, mà là bị người đánh sau lưng mới có thể rơi xuống nước, bất quá cũng có thể là nàng.” Chu Nhu Nhi hận ý đầy mình nói: “Nàng nguyên bổn có thể được gả tới Phượng gia là chính thất, vì chuyện kia mà chỉ có thể là thiếp, chắc chắn rất hận ta, bởi vì ta là chính thất, mà nàng chỉ là tiểu thiếp, hơn nữa từ khi được gả về Phượng gia không hề được phu quân sủng ái, phu quân ngay cả liếc mắt nhìn nàng cũng không hề, chắc chắn rất hận, nên mới có ý giết hại ta thế! Đúng! Nhất định là nàng! Nàng ta chính là người ra tay!”Chu Nguyệt Nhi khẽ dấu đi khóe miệng thoáng cong lên, man trá, giảo hoạt rồi lại như thể vô tội: “Không lẽ lại như thế! Thượng Quan Vãn Thanh là tiểu thư con nhà danh giá, xuất thân dòng dõi thư hương, hơn nữa thoạt nhìn là người lạnh lùng nhưng không phải là loại người ấy chứ?””Tiểu thư danh giá? Dòng dõi thư hương? Người như thế mới giỏi ngụy trang, mặt ngoài lương thiện, nội tâm ác độc! Hài tử của ta… Hài tử của ta đã bị nàng giết…” Chỉ nói được vài câu, Chu Nhu Nhi liền nhận định trong lòng Vãn Thanh chính là hung thủ, nàng vô cùng oán hận, nước mắt lại bắt đầu chảy ra.”Ta vẫn không tin nàng lại là loại ngươi đó?” Chu Nguyệt Nhi vẫn mở miệng nói như cũ. (Mèo giả khóc chuột ạ)Chu Nhu Nhi cười lạnh: “Tỷ, trừ nàng ta ra, còn ai vào đây? Chỉ có nàng ta, nàng chỉ là tiểu thiếp, không được sủng ái, sợ ta độc chiếm sủng ái của phu quân cho nên nhẫn tâm hãm hại. Ngay cả hài tử của ta cũng không chịu buông tha. Nữ tử hồ ly, rắn rết này! Nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo. Thượng Quan Vãn Thanh, mặt ngoài xem ra ôn lương vô hại, kỳ thật độc ác hơn người, đọc sách, chỉ để hại người.”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.