Gã nhân thời cơ bắt lấy cổ tay của cô ta, kéo mạnh một cái, một bàn tay khác đặt lên ngực cô ta : “ Phục vụ tôi tự do, tôi sẽ cho cô ở không tính tiền. ”Từ Trăn Trăn thẹn quá hoá giận, tăng cường gã ra : “ Cút ngay ! ”Gã tên Lưu Vỹ, 42 tuổi, dáng vóc béo mập, lôi thôi lếch thếch, trông nom căn nhà cũ này, suốt ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi lượn qua lượn lại trước cửa phòng của những khách thuê nhà nữ, trong mắt luôn có vẻ như dâm dục và tham lam, trên người gã có tổng thể những đặc thù mà Từ Trăn Trăn ghét nhất .

Loại đàn ông này, chỉ chạm một cái thôi cô ta cũng cảm thấy ghê tởm.

Lưu Vỹ bị cô ta đẩy cho lảo đảo mấy bước, lớp mỡ tích tụ trên bụng rung rung, gã lấy tăm xỉa răng đang ngậm ở trong miệng ra : “ Không muốn à ? ” Gã dùng ngón tay cạo đi lá rau trên tăm xỉa răng, chùi vào lòng bàn tay, rồi chùi lên người xong lại ngậm tăm xỉa răng vào miệng : “ Vậy giờ đây cô hãy cút ngay. ”Từ Trăn Trăn đứng đó, chiếc váy trên người ướt đẫm, gió lùa thổi đến, cô ta run lẩy bẩy, cắn răng nhìn Lưu Vỹ, vẫn không nhúc nhích .“ Sao vẫn không cút đi ? ”Lưu Vỹ cười một tiếng, nhổ chiếc tăm xỉa răng trong miệng ra, khuôn mặt to béo xích lại gần Từ Trăn Trăn, bàn tay sờ lên eo cô ta, nhéo một cái : “ Không có tiền cũng đừng làm giá với bố mày, giả bộ làm người phụ nữ trung trinh làm gì. ”Bàn tay to bè thô ráp nóng bỏng của gã xoa nắn vòng eo thon trơn nhẵn của cô ta .Từ Trăn Trăn đập lên cánh tay to béo của Lưu Vỹ : “ Đừng chạm vào tôi ! ”Ghê tởm đến mức cô ta buồn nôn .Lưu Vỹ dùng ngón tay móc răng, nhổ một bãi nước miếng rồi giơ tay lên tát cho cô ta một cái .Móng tay của gã ngoắc vào khẩu trang của cô ta rồi kéo mạnh làm đứt sợi dây, cô ta bị tát cho ngã lăn xuống đất. Không có khẩu trang che đậy, vết sẹo xấu xí đã sưng đỏ trên má phải lộ ra bên ngoài, giống như một con rết khổng lồ màu đỏ nằm vắt ngang lên nửa khuôn mặt của cô. Lớp trang điểm sớm đã bị nước mưa rửa trôi, lớp son trên khóe môi loang ra giống như vệt máu chảy .Gương mặt này, dữ tợn mà đáng sợ .Ánh mắt Lưu Vỹ dừng ở vết sẹo trên má phải của cô ta, cười ra tiếng xong khịt mũi coi thường : “ Mày tự coi mình là loại hàng gì vậy, vẫn chưa soi gương à ? ” Gã cúi người xuống, nắm mặt của cô ta, nâng lên : “ Loại người xấu xí như mày, bố mày chịu chơi mày, cũng là đã là coi trọng mày lắm rồi đấy. ”Gã vừa đến gần thì Từ Trăn Trăn đã hoàn toàn có thể ngửi mùi hôi từ miệng của gã, lẫn cả mùi mồ hôi và mùi thuốc lá khiến người ta cực kỳ buồn nôn, cô ta hất tay gã ra, lui về phía sau .Lưu Vỹ nắm chặt cổ của cô ta, giật mạnh tóc : “ Mày vẫn chưa chịu à ? ” Gã sờ soạng bên má trái lành lặn của cô ta rồi đứng thẳng dậy, ưỡn bụng bia : “ Vậy được, đi vào thu dọn đồ vật, rồi cút ngay lập tức khỏi nhà của bố mày, nếu không chịu cút, thì tự mình ngoan ngoãn cởi quần áo ra. ”Dạ dày của cô ta đang lộn tùng phèo, gió thổi khiến toàn bộ hành lang tràn ngập mùi thiu thối, cô ta nuốt ực một cái, nuốt nước chua sắp trào ra khỏi cổ họng vào lại trong dạ dày. Cô ta chống tay đứng lên, vòng qua ánh mắt lộ liễu của gã đàn ông rồi đi vào phòng .Quần áo, giày dép và đồ trang điểm của cô ta nằm la liệt trên sàn căn phòng ba mươi mấy mét vuông. Cô ta ngồi xuống, nhặt từng món đồ ném vào trong vali, trên chiếc bàn bên cạnh là hộp cơm còn thừa lại từ ngày hôm qua, khiến cô ta ghê tởm, cơn buồn nôn khó khăn vất vả lắm mới đè xuống lại dâng lên, cô ta ngồi xổm dưới đất, nôn khan mấy lần, cứ nôn mãi nôn mãi rồi khóc .Trên người cô ta không còn một đồng nào thì còn hoàn toàn có thể đi đâu ? Dùng khuôn mặt đã bị hủy này thì còn hoàn toàn có thể làm gì ? Cô ta không cam tâm, cô ta vô vọng, cô ta muốn chết nhưng lớn nhất vẫn là muốn giết người .Cô ta ngồi bệt dưới đất rất lâu sau đó mới giơ tay lên, sờ đến khóa kéo bên hông váy, từ từ kéo xuống .“ Cạch. ”Cửa bị đóng lại, ngăn tiếng gió lại ở ngoài phòng .Lưu Vy đứng ở trước cửa, bước từng bước đến gần, mỡ trên người rung rung, lúc đi đến trước mặt Từ Trăn Trăn thì nhìn thẳng vào cô ta : “ Nằm lên giường đi. ”“ Cách. ”Tiếng chốt thắt lưng vang lên, gã rút thắt lưng ở cạp quần ra, kéo khóa quần xuống, mắng một câu : “ Gái điếm. ”Từ Trăn Trăn ngẩng đầu lên : “ Tôi không phải gái điếm ! ”Lưu Vỹ túm lấy tóc của cô ta, đè cô ta xuống, bàn tay to béo vén váy của cô ta lên mò vào : “ Cứng mồm thế, gợi chịch. ”Dứt lời, gã vung thắt lưng, quất từng cái một lên sống lưng cô ta .Bên ngoài hành lang cửa số mưa rơi gió thổi không ngừng, cả một đêm giông bão. Ván giường cũ kỹ trong phòng lắc lư cả đêm, tiếng người đàn ông hổn hển, còn có cả tiếng người đàn bà khóc thút thít, cả đêm không ngừng .Liên tục suốt năm ngày .Từ Trăn Trăn bị Lưu Vỹ hành hạ suốt năm ngày, làn da trên người cô ta không còn chỗ nào lành lặn, khắp người là lằn thắt lưng đánh và cả vết bỏng do tàn thuốc .Người đàn ông này là tên biến thái, thích bạo dâm để mua vui .Căn phòng ngược sáng, rèm hành lang cửa số che kín mít, cho nên vì thế dù là ban ngày thì cũng vẫn tối tăm mù mịt. Từ Trăn Trăn tỉnh lại, mở mắt nằm một lát, cũng không biết đã mấy giờ rồi, cô ta đứng dậy rời khỏi giường, trên người không một mảnh vải, hơi cử động đã đau nhức khắp body toàn thân. Cô ta nhặt một bộ quần áo ở dưới đất lên khoác vào rồi rót một ly nước để uống, đi tới cửa, vừa định mở cửa ra, đã nghe thấy tiếng của Lưu Vỹ ở bên ngoài .Gã đang gọi điện thoại cảm ứng .“ Đã làm theo lệnh rồi. ”Lưu Vỹ cười ha ha, giống như đang tâng công : “ Bây giờ con ả kia đã biết điều rồi, muốn làm gì cũng được. ”Giọng điệu rõ ràng đang nịnh hót, lấy lòng .Lưu Vỹ ngậm điếu thuốc, cười khiến đám thịt mỡ trên mặt xếp chồng hết lên nhau : “ Sau này nếu vẫn còn chuyện tốt kiểu này thì trợ lý Tần cũng đừng quên tôi nhé. ”Trợ lý Tần …Lưu Vỹ cười lớn : “ Được được được, thay tôi cảm ơn cậu Sáu. ”Trong toàn bộ bảy tỉnh phía Nam Trung Quốc, chỉ có một người dám xưng là cậu Sáu .Bàn tay đặt trên tay nắm cửa của Từ Trăn Trăn run lên, cô ta cúi mắt trùm kín ánh lửa điên cuồng đang bùng lên nơi đáy mắt. Cô ta đứng im trong chốc lát rồi quay về ngồi lên giường .Mấy phút sau, Lưu Vỹ cúp điện thoại thông minh, trở về phòng .Vẻ mặt Từ Trăn Trăn bình tĩnh như thường : “ Có thể cho tôi ít tiền không ? ”Lưu Vỹ dập thuốc lá, trên người quấn một cái khăn tắm không vừa người, ngực để trần, lộ ra một đám lông ngực đen thui : “ Cô cần tiền làm gì ? ”Từ Trăn Trăn cúi đầu, giọng nói rất nhỏ : “ Tôi đi tìm việc làm. ”“ Mỗi ngày tôi cho cô ăn cho cô ở, cô còn tìm việc làm gì. ” Lưu Vỹ bật cười thành tiếng, đi tới nắm cằm của cô ta : “ Với khuôn mặt này của cô, tốt nhất đừng đi ra ngoài dọa người. ”Cô ta cũng không tránh, ngước mắt nhìn khuôn mặt của gã đàn ông, bàn tay trắng nõn sờ lên ngực gã, thăm dò, vuốt ve khiêu khích. Cô ta nhẹ nhàng thở lên mặt gã, giọng nói vừa yểu điệu lại quyến rũ : “ Không thao tác cũng được, nhưng mà em muốn đi ra ngoài một chút ít, ngày nào cũng chỉ ở trong căn phòng này, em sẽ chán đến phát điên mất. Anh cho em đi ra ngoài giải sầu một chút ít nhé. ”Bàn tay thô dày của người đàn ông đặt lên mông cô ta, bàn tay còn lại thì luồn vào bắp đùi cô ta : “ Trước tiên hãy ship hàng tôi tự do đi đã. ”Rất nhanh, ở bên trong căn phòng đơn chật hẹp vang lên tiếng hổn hển của người đàn ông, còn có cả tiếng kêu khóc đau đớn của người phụ nữ .Bệnh viện Thiên Bắc .Bốn giờ chiều, Thời Cẩn kết thúc một ca phẫu thuật lồng ngực .Đèn mổ tắt, anh đi ra, người nhà bệnh nhân đang chờ ở cửa lập tức bước lên hỏi : “ Bác sĩ Thời, con trai tôi sao rồi ? ”Thời Cẩn vẫn còn bịt khẩu trang, lui về sau tạo ra một khoảng cách : “ Mổ Ruột rất thành công xuất sắc, không cần lo ngại. ”Giọng điệu êm ả dịu dàng, lễ phép chu đáo, nhưng lại có cảm xúc xa cách .Người nhà bệnh nhân nước mắt lưng tròng, liên tục nói cảm ơn : “ Cảm ơn bác sĩ Thời, cảm ơn, cảm ơn. ”Thời Cẩn tháo khẩu trang, khẽ gật đầu : “ Không cần khách sáo. ”Không chỉ có trẻ tuổi, còn anh tuấn kiêu ngạo .Đây là vị bác sĩ đầy quyền lực tối cao ở Khoa Ngoại tim mạch, đúng như là lời đồn, cử chỉ thanh nhã thâm thúy, quân tử như ngọc. Người nhà bệnh nhân không hề không chú ý nhìn thêm .Thời Cẩn hơi tránh người, ném găng tay y tế vào thùng rác rồi rời đi .Bác sĩ Thời mắc bệnh thật sạch, sau mỗi ca phẫu thuật đều mất nửa giờ để khử trùng rửa tay. Bốn mươi phút sau khi phẫu thuật kết thúc, trợ lý bác sĩ Tiêu Dật mới cầm tài liệu đến gõ cửa phòng thao tác của Thời Cẩn .“ Vào đi. ”Tiêu Dật đẩy cửa đi vào : “ Bác sĩ Thời. ”Thời Cẩn ngẩng đầu. Anh đã thay áo sơ mi, cúc áo bằng sắt kẽm kim loại cài đến cổ. Anh vừa tắm xong, tóc vẫn còn hơi ướt, sợi tóc mảnh rủ xuống che khuất lông mày, trong đôi mắt đen nhánh phản chiếu ánh mặt trời mùa thu, đẹp không hề tưởng tượng nổi .“ Có chuyện gì ? ”Bất kể đã thấy bao nhiêu lần thì vẫn thấy quá bất ngờ vì khuôn mặt này, lại còn phong độ ngời ngời, không biết làm thế nào Khương Cửu Sênh lại miễn dịch được .Suy nghĩ trong đầu Tiêu Dật chạy loạn như ngựa thần lướt gió tung mây một hồi mới dừng lại, cậu đặt tập tài liệu trong tay lên bàn thao tác của anh : “ Đây là tài liệu về bệnh nhân chuyển viện đến Khoa Ngoại tim mạch. ”Thời Cẩn mở ra xem từng trang, ở đầu cuối, ngón tay thon dài trắng nõn dừng ở trên một cái tên : “ Tôi không đảm nhiệm người bệnh này. ”Tiêu Dật nhìn một cái là hiểu ngay : “ Được, tôi sẽ giao cho phòng hành chính sắp xếp bác sĩ khác. ”Là cô cả của nhà họ Đàm .Đàm Hoàn Hề làm phẫu thuật thay tim ở quốc tế, chưa được hai tháng thì khung hình đã khởi đầu có phản ứng thải ghép can đảm và mạnh mẽ, suy tim nhanh gọn, ai chịu nghĩa vụ và trách nhiệm cũng như nhau, không cứu được .Nhưng không biết vì sao bệnh của cô Đàm kia đã đến tiến trình cuối rồi mà vẫn còn phải mang thân thể bệnh tật trở về nước .Tiêu Dật xoay người ra khỏi phòng bệnh, đi tới cửa thì nghe thấy bác sĩ Thời gọi điện thoại cảm ứng .“ Sênh Sênh. ”Anh chuyện trò với Khương Cửu Sênh, luôn êm ả dịu dàng ấm cúng, kiên trì và cưng chiều, không hề cáu kỉnh. Tiêu Dật cảm khái, ôi tình yêu .Khương Cửu Sênh nói trong điện thoại cảm ứng : “ Bên em xong việc rồi, nửa tiếng nữa em sẽ tới bệnh viện. ”Bình thường thì chỉ cần lịch trình của cô kết thúc sớm, cô sẽ đến bệnh viện gặp Thời Cẩn, nhiều lúc Thời Cẩn có ca phẫu thuật thì cô sẽ ở phòng thao tác của anh đọc ngữ cảnh, chờ cả một ngày, cũng không ngại nhàm chán .Khương Cửu Sênh là khách quen của Bệnh viện Thiên Bắc, từ viện trưởng và trưởng khoa đến y tá và bệnh nhân, đều tiếp tục gặp được cô, cũng biết cô là người nhà của bác sĩ Thời. Đám paparazzi ngồi hóng tin mấy lần rồi cũng không ngồi nữa, chính bới quá quen thuộc rồi, không có giá trị đồn thổi gì cả .Mạc Băng luôn nói cô quá dính Thời Cẩn .Thời Cẩn nói : “ Anh đi đón em. ”Cô không đồng ý chấp thuận : “ Không cần, anh chuyên tâm khám bệnh cho mọi người đi, em đến tìm anh. ”“ Ừ. ”Cúp điện thoại thông minh xong, Thời Cẩn sang khu nội trú, kiểm tra xong phòng bệnh rồi sang chỗ Hoắc Nhất Ninh. Anh là bác sĩ mổ chính trong ca phẫu thuật cho Hoắc Nhất Ninh, tình hình Hoắc Nhất Ninh đã không thay đổi, không có gì đáng ngại. Bình thường thì để bác sĩ thực tập đảm nhiệm tiếp là được, nhưng điều trị hậu phẫu của Hoắc Nhất Ninh vẫn do Thời Cẩn tự mình làm .Có lúc Hoắc Nhất Ninh đùa nói hai người họ có tình hữu nghị cách mạng .Thời Cẩn bình thản sửa lại : “ Là nể mặt bạn gái tôi. ”Khương Cửu Sênh và Cảnh Sắt là chị em họ, chỉ có vậy mà thôi .Thời Cẩn kiểm tra vết mổ xong : “ Vết thương phục sinh rất tốt, một tuần nữa là xuất viện được. ”Hoắc Nhất Ninh không lên tiếng, cô gái nhỏ bên cạnh anh cười ngọt ngào : “ Cảm ơn anh rể. ”Cảnh Sắt từng gặp Thời Cẩn mấy lần ở nhà họ Từ, lần nào cũng ngoan ngoãn gọi anh rể, lễ phép, lại có mắt nhìn. Thời Cẩn ừ một tiếng đáp lại, tâm trạng không tệ nên đích thân thay băng cho Hoắc Nhất Ninh .Điện thoại di động trên mặt tủ đổ chuông. Cảnh Sắt nhìn thấy người gọi liền đi ra ngoài nghe, là điện thoại cảm ứng của Trần Tương, gọi đến giáo huấn cô, do tại cô không chịu quay về đoàn làm phim, đạo diễn và vai nam chính sắp phát điên rồi .Ừ, dù sao cô cũng không quay về, để người đại diện thay mặt mắng là được rồi .Hoắc Nhất Ninh túm lấy tay anh, nhíu mày nhìn Thời Cẩn : “ Anh rể á ? ”Thời Cẩn buông chiếc panh xuống : “ Bạn gái tôi là chị họ của bạn gái cậu. ”Hoắc Nhất Ninh hờ hững : “ Cho nên tất cả chúng ta ? ”“ Là họ hàng. ” Thời Cẩn quay đầu, nói với y tá trưởng ở đằng sau : “ Y tá Lưu, xin cho người bệnh này được miễn giảm theo diện người nhà. ”Y tá Lưu cười đáp : “ Vâng, bác sĩ Thời. ”

Hoắc Nhất Ninh cạn lời. Anh sờ cằm một cái, cười nói: “Đây là duyên phận quỷ quái gì vậy.”

Thời Cẩn bỏ găng tay y tế, dùng tăm bông thấm ướt nước khử trùng trong suốt, lau tay ba lần rồi mới rời khỏi phòng bệnh .Cảnh Sắt còn chưa quay lại thì đã có người đến thăm bệnh .Hoắc Nhất Ninh đã thấy hai khuôn mặt này trên truyền hình, là Từ Thanh Cửu và Tô Khuynh. Hai người này gần đây bị mắng rất nhiều, bị chửi mà niềm tin không suy sụp một chút ít nào, mặt mày rạng rỡ, tự do .Từ Thanh Cửu là thay mặt đại diện ông nội đến, dù sao cũng là bạn trai của Sắt Sắt, đến thăm một chút ít cũng không chết được .Hai bên không thân nên cũng không có đề tài gì để nói, Tô Khuynh hỏi : “ Sắt Sắt đâu rồi ? ”Ánh mắt Hoắc Nhất Ninh dừng lại trên người Từ Thanh Cửu : “ Cô ấy ra ngoài nghe điện thoại cảm ứng rồi. ”Anh nhìn Từ Thanh Cửu, vẫn luôn nhìn cậu ta, ánh mắt rất phức tạp .Từ Thanh Cửu thấy khó xử : “ Anh nhìn tôi làm gì ? ” Ánh mắt này khiến cậu có hơi sợ hãi, ông em rể tương lai này thật kỳ quái .Hoắc Nhất Ninh thu lại ánh mắt : “ Có thể chuyện trò riêng một lát không ? ”Nói chuyện riêng á ?Bọn họ có chuyện gì mà nói đây, Từ Thanh Cửu vừa định khước từ thì Tô Khuynh đã chạy lên trước : “ Em đi ra ngoài tìm Sắt Sắt trò chuyện, những anh cứ trò chuyện đi nhé. ”Bây giờ trong phòng bệnh chỉ còn hai người bọn họ .Hoắc Nhất Ninh lên tiếng, rất bình tĩnh : “ Chuyện trước kia coi như chưa từng xảy ra đi. ”Từ Thanh Cửu chẳng hiểu gì : “ Chuyện trước kia là chuyện gì ? ” Hai người mới gặp nhau lần đầu mà, sao nói giống như có gì mờ ám vậy .Hoắc Nhất Ninh nhìn cậu, lời nói thành khẩn, rất trang nghiêm, cũng rất đứng đắn : “ Để tránh hiểu nhầm không thiết yếu, tôi không muốn Sắt Sắt biết chuyện cậu tỏ tình với tôi. ”Từ Thanh Cửu sửng sốt ba giây : “ Tôi tỏ tình với anh á ? ” Giọng cậu cao lên kinh ngạc, mặt đỏ tía tai, phỏng vấn : “ Tôi tỏ tình với anh khi nào hả ? ”Đậu xanh rau má !Hoắc Nhất Ninh khoanh tay, thản nhiên tự báo danh tính : “ Tôi là Ly Kiêu. ” Trước khi vào học trường công an, anh có dùng nickname game này vài năm .Từ Thanh Cửu càng chẳng hiểu gì, mặt nghệt ra như ngỗng .Cái quỷ gì vậy ! Bệnh tâm thần hả !Thấy đối phương không phản ứng gì, Hoắc Nhất Ninh kiên trì nhắc lại : “ Tám năm trước, lúc cậu học cấp hai đã từng chơi Kiếm Tam với tôi. ” Khi đó, bọn họ rất hợp cạ, cùng chơi game với nhau rất lâu, cho đến khi cậu ta tỏ tình .Từ Thanh Cửu mơ hồ sửa lại : “ Tám năm trước tôi học cấp ba rồi. ”Hơn nữa, cậu có chơi Kiếm Tam đâu !Hoắc Nhất Ninh không đổi sắc mặt, không xấu hổ, bình tĩnh nói một cách rõ ràng : “ Chúng ta từng trao đổi ảnh chụp, hơn thế nữa, ” Anh liếm liếm răng : “ Cậu cũng tỏ tình với tôi luôn rồi. ”Sau đó, anh bỏ không chơi Kiếm Tam nữa, vào trường công an học .Từ Thanh Cửu đứng hình .Đậu má !Hàng ngàn hàng vạn á đù chạy loạn lên trong đầu Từ Thanh Cửu, tâm trạng lúc này chắc khác gì bị chó cắn ! Giống như từ trên trời rơi xuống một cái chảo, táng thẳng vào đầu, mắt nổ đom đóm, chỉ muốn chửi thề !Hoắc Nhất Ninh cau mày, không đồng ý được kiểu ngây thơ mau quên của đối phương : “ Vẫn chưa nhớ ra à ? ” Anh day day giữa hai đầu lông mày, giãn ra : “ Cũng tốt thôi, tôi cũng không muốn người thứ ba biết chuyện. Việc này, cứ coi như chưa từng xảy ra đi. ”Dẫu sao đây cũng là chuyện tương quan đến xu thế giới tính của Từ Thanh Cửu, giờ đây người ta đã có bạn gái rồi, Hoắc Nhất Ninh cảm thấy không thích hợp để cho bất kể người nào biết những chuyện cũ từ xưa xửa xừa xưa này .Từ đầu đến cuối Từ Thanh Cửu vẫn đơ ra, cơ bản nghe không hiểu cái anh này đang kể câu truyện cười quốc tế gì, cãi lại : “ Tôi là đàn ông chân chính, sao tôi hoàn toàn có thể tỏ tình với anh được. ”“ Đàn Ông Chân Chính. ”Hoắc Nhất Ninh khẽ đọc bốn chữ này, liếc nhìn Từ Thanh Cửu một cái, không nói tiếp nữa .Từ Thanh Cửu càng tức hơn .Ánh mắt này có ý gì, không tin giới tính của cậu đấy à ?Từ Thanh Cửu muốn nổ tung tại chỗ : “ Anh đừng làm hỏng nổi tiếng của tôi, nói rõ ràng cho tôi, tôi léng phéng với anh khi nào. ”Vừa đúng lúc này thì Cảnh Sắt quay lại .Cô rón rén đến bên cạnh giường, sợ hãi lý giải : “ Đội trưởng, không phải anh họ em léng phéng với anh, mà chính là em đấy. ”Hoắc Nhất Ninh và Từ Thanh Cửu đều nhìn cô .Cô nhỏ giọng khai báo : “ Em là Chít Chít Big Mac. ” Hồi đó cô chơi Kiếm Tam, hồi chơi Kiếm Tam cô chỉ dùng một tên này, tuyệt đối không có năng lực trùng tên .Hoắc Nhất Ninh đứng hình .Từ Thanh Cửu càng nghe càng chẳng hiểu gì : “ Chít nào ? Big Mac gì ? ” Cậu không dám đọc lên cái tên ô nhiễm như vậy, chẳng khác gì thằng ngốc cả .Cảnh Sắt lườm cậu một cái : “ Không tương quan đến anh. ” Cô quay sang nhờ Tô Khuynh : “ Chị dâu, chị đưa anh họ đi giúp em với. ”Có lẽ là chuyện giữa hai người họ nên Tô Khuynh rất hiểu chuyện mà lôi Từ Thanh Cửu ra khỏi phòng bệnh, nhân tiện đóng cửa lại .Hoắc Nhất Ninh nhìn chằm chằm cô gái nhỏ đang cúi gằm đầu vì có tật giật mình : “ Sao em lại gửi ảnh của Từ Thanh Cửu cho anh ? ” Hại anh còn cho rằng Từ Thanh Cửu bị anh bẻ cong, thậm chí còn còn tự trách mình một thời hạn nữa chứ .Cảnh Sắt ngoan ngoãn đứng yên, giống như một học viên tiểu học đương đầu với chủ nhiệm lớp, hơi nhỏ giọng lý giải : “ Khi đó em chỉ muốn chơi game, không muốn yêu qua mạng. ” Càng về sau, giọng cô càng nhỏ, càng non gan : “ Sau đó thì muốn yêu qua mạng với anh nhưng lại quên gửi hình của em cho anh. ”Hoắc Nhất Ninh mím môi .Cảnh Sắt lí nhí, tiếng bé như tiếng muỗi kêu : “ Đừng trách em, em vừa tỏ tình thì anh đã block em rồi, em chưa kịp lý giải thì đã mất liên lạc. ” Cô cũng rất không dễ chịu, lần tiên phong trong đời tỏ tình, vốn là muốn tỏ tình xong thì sẽ ở trong game kết thành hiệp lữ với anh, cùng nhau đánh boss, cùng nhau cày phó bản, cùng nhau xưng bá Kiếm Tam !Nhưng rồi sao, cô mất liên lạc với anh rồi …Bây giờ nhớ lại, tim cô vẫn nhói đau. Đôi mắt to tròn của Cảnh Sắt loang loáng nước, một giây nữa thôi là hoàn toàn có thể chảy nước mắt .Hoắc Nhất Ninh mềm lòng, nhỏ giọng : “ Có phải em đã nhận ra anh từ đầu rồi đúng không ? ” Anh hoàn toàn có thể không biến mất sao ? Người mà anh coi là đồng đội, “ cậu ấy ” lại muốn tán tỉnh anh .Cảnh Sắt thành thật gật đầu .Mặc dù qua bảy, tám năm nhưng khuôn mặt của đội trưởng vẫn anh tuấn như cũ khiến cô gần như nghẽn động mạch tim, chỉ một ánh mắt đã nhận ra được .“ Sao em không nói với anh ? ” Hoắc Nhất Ninh nhíu mày hỏi .Cảnh Sắt cúi đầu, đan hai bàn tay vào nhau, có một chút xíu đau lòng : “ Em đã hỏi anh rồi, anh nói tìm tình nhân qua mạng chẳng thế nào cả. ”Hoắc Nhất Ninh á khẩu không vấn đáp được, lúc ấy anh vẫn cho rằng đó là Từ Thanh Cửu .Đội trưởng không thích Chít Chít Big Mac khiến Cảnh Sắt có chút bi thương, tâm trạng không tốt nên cô cứ chìm trong bi thương chứ không nghĩ nhiều như vậy, bỗng buột miệng : “ Lúc ở Cửu Lý Đề, em vừa nhìn đã nhận ra anh rồi, bắt đầu nghĩ rằng sẽ tán rồi đá anh, sau đó …. ”Lời nói của cô bị cắt ngang : “ Đá á ? ”Âm cuối nâng lên báo hiệu có nguy hại .Cảnh Sắt trợn to mắt, cứng người. Hỏng bét, nói lỡ miệng rồi .Hoắc Nhất Ninh hất hất quai hàm, đọc từng chữ từng chữ tên của cô : “ Cảnh Sắt. ”Cô đứng thẳng : “ Có ! ”Giọng nói vang dội, âm cuối hơi run, chột dạ, rất rất chột dạ .Khoé mắt Hoắc Nhất Ninh cong cong, nửa cười nửa không : “ Em còn định đá anh à ? ”Cảnh Sắt khước từ, lớn tiếng vấn đáp : “ Không ạ ! ” Cô sợ anh tức giận bèn đứng nghiêm tư thế quân đội, ngoan ngoãn thành khẩn bày tỏ lòng trung thành với chủ : “ Em đã sớm tự sửa đổi rồi, không muốn đá anh, muốn gả cho anh. ”Bao nhiêu tức giận, cũng chính bới những lời này cô mà biến mất hết .Cảnh Sắt liếc nhìn anh, giọng nói mềm như bông : “ Đội trưởng, anh là mối tình đầu của em. ”Lại một lời ngon tiếng ngọt nữa, anh trọn vẹn hết cách .Hoắc Nhất Ninh đầu hàng .Cô gái nhỏ này giống như con mèo con, rất biết vuốt ve người ta, cũng rất biết dụ dỗ người, chuyên chọn đoạn xương sườn mềm của anh để túm. Tim anh bị móng vuốt của cô cào cho mềm nhũn rồi, một câu nặng lời anh cũng không nói ra khỏi miệng được .Giấc mơ thành hiện thực, Tóm lại, cô đã thành cô gái nhỏ của anh rồi .“ Qua đây. ”Cô cười híp mắt cởi giày leo lên giường bệnh .Hoắc Nhất Ninh buồn cười : “ Anh có bảo em lên giường đâu. ”Cảnh Sắt vẻ mặt u ám và đen tối, biểu cảm tráng lệ, có một chút ít ngốc nghếch đáng yêu, một chút ít dễ thương và đáng yêu : “ Không phải anh muốn hôn em sao ? ” Cô nói vẻ cực kỳ tráng lệ : “ Vết thương của anh chưa lành, nằm đi, em đến hôn anh. ”Hoắc Nhất Ninh thở dài một tiếng rồi nằm xuống, mặc kệ cô muốn làm gì thì làm .Khoảng 4, 5 giờ chiều, mặt trời đã lặn rồi, mùa thu lạnh lẽo, trời tối sớm. Tới gần lúc tan ca thì người bệnh của Khoa Ngoại tim mạch đã ít đi rất nhiều .Y tá trực đêm là Tiểu Hàn kiểm tra phòng bệnh xong quay lại, liếc mắt nhìn một người phụ nữ bịt khẩu trang đang ngồi gần đó. Cô ta đã ngồi ở đó gần nửa tiếng rồi, không giống người đến khám bệnh .Y tá Tiểu Hàn đi tới, tốt bụng hỏi : “ Cô đang tìm ai à ? ”Người phụ nữ ngẩng đầu, khẩu trang trùm kín mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt thất thần. Cô ta chỉ tấm biển ở trên tường, giọng nói lạnh lẽo cứng ngắc : “ Thời Cẩn, Khoa Ngoại tim mạch. ”Trước mặt, vừa khéo là phòng thao tác của Thời Cẩn .Y tá Tiểu Hàn kiên trì lý giải : “ Hôm nay bác sĩ Thời không khám bệnh, một tuần anh ấy chỉ khám bệnh có một ngày thôi, nếu cô muốn khám tim mạch, hoàn toàn có thể qua những bác sĩ khác trong khoa khám. ”Người phụ nữ không nói lời nào, vẫn ngồi ở chỗ chờ khám bệnh bên ngoài văn phòng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang khép kín kia .Y tá Tiểu Hàn gãi đầu một cái, mặc kệ .Chừng 3, 4 phút sau, một tiếng lạch cạch Open vang lên. Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom / để tham gia những sự kiện mê hoặc .Thời Cẩn đi ra, trợ lý bác sĩ Tiêu Dật đi tới đưa cho anh một phần tài liệu : “ Bác sĩ Thời, kiểm tra trước phẫu thuật của bệnh nhân số 304 đã làm xong rồi. ”Không có ai chú ý quan tâm tới, người phụ nữ đang ngồi trên ghế đã đứng lên, thò tay vào trong túi .Thời Cẩn xem xong báo cáo giải trình kiểm tra, lấy bút máy trong túi ra cúi đầu, ghi lại mấy chỗ trong tập tài liệu : “ Cậu gửi số liệu theo dõi tiếp theo của mấy mục này qua email cho tôi, ngoài những, trong thời điểm tạm thời sắp xếp thời hạn phẫu thuật vào trưa mai. ”“ Dạ. ”Tiêu Dật nhận lấy tài liệu báo cáo giải trình liền đi thao tác trước, vừa quay đi đã nghe thấy hai giọng nói .“ Thời Cẩn ! ”“ Thời Cẩn ! ”Hai giọng nói, gần như là đồng thời vang lên, đều là giọng phụ nữ, một giọng êm ái, một giọng tức giận .

Thời Cẩn ngẩng đầu, nhìn thấy Khương Cửu Sênh đang đứng mỉm cười cách đó vài mét, nhưng khóe môi cong lên của cô đang biến mất dần: “Thời Cẩn!”

Một người phụ nữ bịt khẩu trang ngồi ở chỗ bệnh nhân chờ khám bệnh lấy từ trong túi xách ra một chai chất lỏng trong suốt, vặn mở nắp bình ra : “ Thời Cẩn, mày chết đi ! ”Cô ta kêu thét một tiếng, quay miệng bình thủy tinh về phía Thời Cẩn, hắt chất lỏng ra .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *